Chuyện kể về một bác nông phu, kéo xe chở hàng rất nặng
nhọc. Vào một ngày, bác kéo xe quá nặng nên bị đổ ra đường. Buồn rầu, bác ngồi
xuống và nhìn thầy dòng người đi xe hơi tìm đến cửa chùa làm lễ.
Bác ngồi nghĩ: Ông trời thật không công bằng, người
thì sinh ra đã có tất cả, còn kẻ làm lụng vất vả thì chẳng có gì. Sau đó có một
bà đến nói: “Ông đã đến cửa Phật sao ông không vào thành tâm kêu cầu mà ngồi
đây than thân trách phận”.
>> Học cách từ
bỏ …
![]() |
Nhiều người cho rằng cứ có việc khổ, đau… thì tìm đến cửa Phật để cầu xin |
Lúc đó ông nghe thầy trụ trì hỏi: “Thí chủ lần đầu đến
đây phải không?
Ông đáp: “Vâng! Lần đầu con đến cửa Phật nên không biết kêu cầu thế nào, ra làm sao? Mong thầy chỉ dạy.”.
Ông đáp: “Vâng! Lần đầu con đến cửa Phật nên không biết kêu cầu thế nào, ra làm sao? Mong thầy chỉ dạy.”.
Thầy trụ trì hỏi: “Thí chủ thỉnh cầu điều gì?”.
Ông đáp: “Con cầu xin đức Phật ban phát sự công bằng.
Con sinh ra trong một gia đình nghèo khổ, bần hàn, không được học
hành tử tế. Từ bé đã phải tự mưu sinh. Lớn lên lấy một người vợ nghèo và nai
lưng làm lụng như trâu bò để nuôi một bầy con nheo nhóc.
Cuộc đời khốn khổ cơ hàn cứ theo con đằng đẵng trong
khi có biết bao người khác sinh ra trong 1 gia đình giàu sang, chẳng
cần cố gắng mà vẫn sống suốt đời trong nhung lụa. Như vậy là không công bằng, nếu
đức Phật linh thiêng xin người hãy ban phát cho con một chút may mắn của những
người kia”.
Thầy trụ trì hỏi: “Những người kia ư!”.
Ông đáp: “Vâng! Chỉ cần nhìn họ là đủ biết họ giàu
sang quý phái cỡ nào. Những người nghèo khổ như con không thể hiểu nổi họ làm
gì mà giàu sang như vậy”.
Thầy trụ trì đáp: “Cái đó ta không biết, nhưng khi
đã tới đây họ cũng chỉ là ăn mày cả thôi”.
Ông ngạc nhiên hỏi: “Ăn mày ư thưa thầy!”.
Thầy trụ trì trả lời: “Đúng! Ăn mày cửa Phật…”
Ông vội hỏi: “Nhưng nhìn họ giàu sang quý phái, có
thiếu gì đâu mà phải đi ăn mày”.
Thầy trụ trì chầm chậm trả lời: “Sống trên cõi đời
này, mấy ai thỏa mãn với những điều mình đang có, không tin thí chủ cứ lại gần
họ mà xem”.
Khi ông lão vào thì nghe người này xin đừng bị phá sản,
người xin khỏi bệnh, người xin có người yêu…
Ông bước ra và nói: “Họ cầu xin rất nhiều điều, hóa
ra họ toàn là ăn mày thật, con cứ tưởng trên đời này ai cũng hạnh
phúc hơn con. Biết đâu được họ cũng có nhiều nỗi khổ đau đến thế, ngẫm ra
con còn nhiều điều hơn họ, như sức khỏe, vô tư chẳng hạn.”.
Thầy trụ trì trả lời: “Đúng vậy, cuộc đời công bằng
với tất cả mọi người, an phận với thực tại và cố gắng hết mình để tự mình hóa
giải những khó khăn trong cuộc sống, đó mới là một cuộc đời hoàn mỹ”.
Qua câu chuyện, chúng ta có thể thấy rằng: Cuộc đời
này ai cũng muốn cầu xin những điều mà mình không có. Họ không thỏa mãn được điều
đã có, luôn tìm kiếm những cái cao hơn, ngon hơn… Đôi khi họ cứ nghĩ các đấng
thần linh có thể ban phát mà không hiểu rằng, phải cố gắng và làm lụng thì mới
có kết quả. Đừng có quá tâm linh mà quên mất thực tại của mình.
Chính ngay trong quá trình tu tập, đức Phật cũng
không hề nói: “Ta sẽ cho con cái này, ta sẽ ban cho con
cái khác…” mà giáo lý Ngài luôn dạy: “Hãy tự thắp đuốc mà đi!”.
Ngài đã tìm ra con đường chân lý, giải thoát đến được
cõi an vui tự tại. Ai muốn được như Ngài thì hãy làm theo điều Thế Tôn chỉ dẫn
thì sẽ đạt được. Ngài không ép phải làm mà hãy tự biết để làm. Đây là chân lý đức
Phật đưa ra cho các hàng đệ tử của Ngài.
Theo Lặng nhìn cuộc sống