Google+ Followers

Thứ Sáu, 5 tháng 6, 2015

CHUYỆN ĐẤNG QUÂN VƯƠNG MẤT NƯỚC VÌ NỤ CƯỜI CỦA MỸ NHÂN!

Dù không được liệt vào hàng tứ đại mỹ nhân của Trung Quốc song Bao Tự cũng nằm trong danh sách tuyệt thế giai nhân thời cổ đại của Trung Hoa. Và cũng giống như những câu chuyện tình quen thuộc về mỹ nữ và hoàng đế thời xưa, vì nhan sắc của nàng mà vua nhà Chu đã làm mất nước.

Tương truyền, mỹ nhân Bao Tự sinh sống vào thời Tây Chu, là đứa trẻ sinh ra từ dãi Rồng được vợ chồng người nước Bao đem về nuôi. Sau được Bao Quýnh dâng cho vua Chu U Vương để chuộc tội vào năm 779 TCN. Chu U Vương là vị vua cuối cùng của triều đại nhà Chu thế kỷ 8 Trước công Nguyên. Trong thời gian trị vì, Chu U Vương đã không lo việc nước mà suốt ngày chỉ biết chơi với người đẹp ở hậu cung. Ông đặc biệt chiều chuộng nàng phi tần có vẻ đẹp sắc nước hương trời này, nàng đòi gì ông cũng cho nấy. Nhưng Bao Tự tính tình lạ kỳ, suốt ngày đăm, chiêu, chẳng bao giờ nở một nụ cười. Trong lịch sử văn học Trung Quốc có câu “Nhất tiếu thiên kim”, có nghĩa là nụ cười đáng giá ngàn vàng để nói về nụ cười tai hại của Bao Tự. 



Bao Tự sinh cho vua một người con trai tên là Bá Phục. Mặc dù Chu U Vương đã có hoàng hậu họ Thân, sinh được thái tử nhưng do sủng ái Bao Tự, hoàng đế muốn phế bỏ Thân Hậu và Thái tử để lập Bao Tự là hoàng hậu và Bá Phục là thái tử.

Sủng ái và mê đắm Bao Tự nên Chu U Vương càng mong mỏi được nhìn thấy nụ cười của mỹ nhân. Mỗi lần nàng cười đều làm vua mê mẩn, bởi khuôn mặt vốn xinh đẹp đến hoa cũng phải ghanh tỵ ấy khi cười sẽ càng trở nên duyên dáng, quyến rũ. Chính vì vậy Hoàng đế Chu U Vương tìm mọi cách để làm Bao Tự cười nhưng đều không thành. Điều này khiến vua rất đau đầu. 

Sủng ái và mê đắm Bao Tự nên Chu U Vương càng mong mỏi được nhìn thấy nụ cười của mỹ nhân.

Một trong những cách vua dùng để “mua” nụ cười của nàng Bao Tự đó là xé lụa. Chuyện kể rằng, khi vua Chu U Vương dò hỏi mãi về chuyện nàng không chịu cười, Bao Tự đã nói: “Tiện thiếp chẳng thiết gì cười. Hôm trước có người xé lụa, nghe tiếng cũng lấy làm vui”. U Vương như bắt được vàng, ông bèn truyền lệnh cho viên quan giữ kho mỗi ngày phải dâng vào cung 100 tấm lụa rồi sai cung nữ đứng xé. Dù phải bỏ cả ngàn vàng để mua một nụ cười của mỹ nhân nhưng khi hàng ngàn tấm vải lụa bị xé nát tan, nàng Bao Tự mới chỉ tươi vui hơn một chút chứ vẫn chưa chịu nhoẻn miệng cười với nhà vua.

Không chịu thua cuộc, vị vua mê gái đã tuyên bố sẽ tìm cách để làm ái khanh cười. Ông bèn truyền cho quần thần xem ai có cách gì làm Bao Tự cười thì sẽ được thưởng. Trong đó có một viên quan đã hiến kế giả đốt lửa báo tin có giặc. Kế sách này đã chinh phục được nụ cười của Bao Tự nhưng chính nó lại khiến vua mất nước. 

Sử sách chép lại, một hôm Chu U Vương dắt Bao Tự đến đài phong hỏa Ly Sơn chơi. Thời đó, đài phong hỏa là công trình để truyền tin tức chiến tranh, có binh sĩ đóng ở đó suốt ngày, nếu có địch xâm phạm biên giới, binh sĩ sẽ đốt khói lửa ngay, truyền tin báo động. Và khi kinh đô bị đe dọa thì đài phong hỏa Ly Sơn đốt khói lửa làm hiệu truyền tin cho các nước chư hầu thuộc nhà Chu biết để đem quân đến giúp đỡ. 

Dù phải bỏ cả ngàn vàng để mua một nụ cười của mỹ nhân nhưng khi hàng ngàn tấm vải lụa bị xé nát tan, nàng Bao Tự mới chỉ tươi vui hơn một chút chứ vẫn chưa chịu nhoẻn miệng cười với nhà vua.

Bao Tự không tin rằng chỉ cần một ngọn lửa như thế mà quân ở các nước chư hầu cách xa cả nghìn dặm sẽ đến kịp thời. Và để chứng minh cho Bao Tự thấy, cũng là để nàng nở nụ cười hiếm hoi, Chu U Vương đã lập tức sai quân đốt lửa ngay. Quân chư hầu mấy nước lân cận trông thấy các cột lửa cháy, ngỡ là có giặc bèn mang quân ứng cứu. Đến kinh thành, thấy mọi người vẫn đi lại bình thường, không có giặc giã gì, Chu U Vương thì đang uống rượu mua vui với Bao Tự nên các chư hầu ngơ ngác nhìn nhau, biết là mình bị vua đùa giỡn nhưng không dám nổi cáu. Bao Tự ở trên đài, tận mắt trông thấy các chư hầu ngày thường phong độ, giờ ai cũng ngơ ngác, lúng túng đã không nhịn được cười. Nhìn Bao Tự tươi cười, Chu U Vương vô cùng vui sướng. Sau khi các chư hầu trở về, Chu U Vương lại ra lệnh đốt lửa một lần nữa, các chư hầu lại vội vã đưa quân đội đến. Chu U Vương và Bao Tự cười ha hả trên đài phong hỏa. Bị lừa mấy lần, các chư hầu dần mất niềm tin ở Chu U Vương nên không dẫn quân đến khi có lửa đốt trên đài phong hỏa nữa.

Không lâu sau đó, Chu U Vương muốn phế truất ngôi hoàng hậu và thái tử để lập Bao Tự làm hoàng hậu và lập con trai của nàng làm thái tử. Nghe tin này, bố hoàng hậu là vua nước Thân hết sức bất bình, bèn liên hệ với các nước láng giềng dẫn quân đội tấn công nhà Chu. Tình hình nguy cấp, Chu U Vương vội cho đốt lửa phong đài để hiệu triệu chư hầu tới cứu, nhưng các chư hầu đã từng bị lừa nên tưởng vua đùa, không mang quân tới nữa. Chu U Vương không chống nổi quân địch, đành mang Bao Tự và thái tử Bá Phục bỏ chạy, bị quân địch đuổi theo giết chết ở núi Ly Sơn. Kinh đô nhà Chu bị đánh chiếm một cách nhanh chóng, nhà Chu bị diệt vong. Riêng Bao Tự bị vua Khuyển Nhung bắt về cung, cuối cùng thắt cổ tự tận, kết thúc một đời mỹ nhân làm khuynh quốc khuynh thành.

(Nguồn: Sina, Wiki, Maxreading…)