Google+ Followers

Thứ Sáu, 19 tháng 6, 2015

NỖI KHỔ ĐÀN BÀ!

Trước khi chính thức trở thành vợ chồng được pháp luật công nhận, anh chị đã có thời gian bên nhau 4 năm với bao kỉ niệm và yêu thương. Đúng lúc gia đình 2 bên giục giã chuyện cưới xin thì anh lại ngỏ ý muốn học tiếp lên Thạc sĩ. Anh bảo, học xong rồi cưới thì lúc đó anh chỉ cần toàn tâm toàn ý phấn đấu sự nghiệp và lo cho gia đình mà thôi, chứ mà cưới xong mới đi học, nhỡ lúc đó có con ra thì anh sẽ chẳng thể giúp đỡ được vợ, chị sẽ là người phải chịu vất vả.



Chị và gia đình nghe cũng thấy hợp lí, nhưng vì 2 người yêu nhau đã lâu, chị lại không còn quá trẻ, vì thế bố mẹ chị thực sự không muốn con gái phải chờ đợi anh thêm. Vì thế anh chị quyết định đăng kí kết hôn rồi về sống chung với nhau, đợi anh học xong mới làm đám cưới.

Thời gian học Cao học, anh nghỉ làm để dành toàn bộ thời gian và tâm trí cho việc học. Chị vừa làm trên công ty, vừa nhận thêm việc về nhà làm thêm miệt mài đêm ngày, thu nhập mỗi tháng cũng kiếm được kha khá, vì thế đủ để lo cho anh ăn học và chi tiêu hàng ngày. Thời gian sống chung 2 năm này, anh chị mặc dù không dùng biện pháp tránh thai nào nhưng chị vẫn không hề có bầu. Trước đây chị từng bị viêm nang buồng trứng bên phải, vì thế, đây hẳn là nguyên nhân. Anh và ngay bản thân chị cũng chắc mẩm lí do 2 người chậm có con có thể do chị bị vô sinh.

Kết thúc 2 năm học Cao học, anh đi làm lại, nhưng vẫn muốn trì hoãn chuyện đám cưới. Anh bảo với chị hãy tập trung chạy chữa để sinh con, khi nào chị có bầu thì sẽ tổ chức đám cưới, lúc đó niềm vui sẽ được nhân đôi. Hơn nữa, anh chị đã đăng kí kết hôn, đám cưới chỉ là hình thức, sớm muộn một chút cũng chẳng ảnh hưởng gì nhiều. Chị mặc dù không vui nhưng cũng miễn cưỡng đồng ý. Nhưng cả năm trời tiếp theo, chị vẫn không có tin vui. Giữa lúc lo lắng rối bời đó thì chị phát hiện ra anh ngoại tình – là một cô nàng đồng nghiệp trẻ trung và khá xinh đẹp. Cũng từ khi chuyện quan hệ ngoài luồng của anh bị chị biết được, anh dường như biến hẳn thành một con người khác. Anh chẳng hề giấu giếm chị nửa lời, thừa nhận tất cả và ngang nhiên qua lại, hẹn hò với bồ và thường xuyên đi qua đêm không về nhà.

Nhiều đêm thức trắng, điên cuồng gọi hàng trăm cuộc điện thoại vào máy anh nhưng vô vọng, chỉ có 1 mình trong căn phòng trống trải, chị luôn tự dằn vặt mình với hàng loạt câu hỏi “Vì sao”. Vì sao anh có thể thay đổi một cách chóng mặt như vậy? Mới không lâu trước đây anh còn động viên chị cố gắng chạy chữa cơ mà! Những năm tháng 2 người đã có với nhau thì sao, chả lẽ anh đã quên, hay tất cả chỉ là lừa dối, hoặc giả anh không yêu chị nhiều như chị tưởng? Hay chăng anh đã hết yêu chị từ lâu rồi mà chị không hề nhận ra? Chứ không thì tại sao anh lại nhẫn tâm đối xử với chị phũ phàng như thế?

Không thể níu chân được người muốn ra đi, cũng không thể chịu đựng nổi sự lạnh nhạt, vô tình đến cùng cực của anh, chị quyết định ly hôn để 2 người giải thoát cho nhau. Anh đồng ý không chút do dự. Thực ra cũng chỉ là thủ tục ở tòa, chứ người ngoài nhìn vào, đã ai biết anh chị lấy nhau đâu! Ngay sau khi ly hôn, anh liền làm đám cưới với bồ, và gần 1 năm sau, cô nàng sinh cho anh một cô con gái kháu khỉnh. Còn chị, vừa ôm trong lòng nỗi đau do cuộc hôn nhân chết yểu với anh để lại, vừa tuyệt vọng vì là một người phụ nữ mà không thể thực hiện thiên chức làm mẹ, mỗi khi nghe kể về hạnh phúc mới của anh, chị chỉ biết nuốt nước mắt vào trong.

Một năm rưỡi sau ngày anh chị li dị, chị quen một người đàn ông khác. Anh ấy biết rõ mọi thứ liên quan đến quá khứ của chị, cũng biết vì chị không thể sinh con mà bị ruồng bỏ, nhưng vẫn nguyện yêu thương và mong muốn đem lại hạnh phúc cho chị. Anh nói với chị, nếu không thể có con theo cách tự nhiên thì có thể nhờ đến các tiến bộ khoa học hiện đại để có được đứa con cho riêng mình, không điều gì là không thể cả. Cảm động trước tấm chân tình của anh, chị gật đầu đồng ý. Anh chị bên nhau 1 năm thì quyết định tổ chức đám cưới. Cách đám cưới đúng nửa tháng, chị bần thần cả người khi phát hiện mình đã mang thai – đứa con của anh, người chồng tương lai của chị!

Trong vòng tay anh ôm chặt, chị khóc nức nở như 1 đứa trẻ. Cảm giác hạnh phúc nghẹn ngào trước nay chưa từng có lan tỏa trên từng tế bào cơ thể chị. Với chị, việc có con tưởng chừng như là 1 phép màu, nhưng rồi cuối cùng chị đã làm được điều đó rồi! Đắm chìm trong ánh mắt dịu dàng, chứa chan yêu thương của anh, chị biết, chị đã tìm được bến đỗ bình yên cho mình cả đời. Còn mọi người ai cũng nói, đúng là ông trời có mắt, đã sắp đặt cho chị có con với người đàn ông yêu mình thực sự…


Có thể bạn muốn đọc
>> Tình buồn
>> Anh chỉ cần em thôi
>> Vợ à! Xin em đừng lạnh lùng