Google+ Followers

Thứ Hai, 19 tháng 10, 2015

Bài văn cười không nhặt được mồm của cậu học trò!

Hải phòng. Ngày 4 tháng 10 năm 2035
Tuyền thân mến , Khang đây !
Vậy là đã hơn 20 năm rồi kể từ lần cuối cùng chúng mình gặp nhau nhỉ ?
Sao hôm trước lớp mình họp lớp cậu lại không đi ? Các bạn đến đông đủ lắm thiếu mỗi cậu thôi. Bây giờ trông ai cũng xinh và sự nghiệp thành đạt lắm, gặp ngoài đường mà không nhận ra. Trường mình cũng khác xưa nhiều rồi. Mình viết thư này để kể cho cậu về sự thay đổi của trường Trung học cơ sở Bạch Đằng 20 năm qua nhé !
20 năm trôi qua, đủ để mọi người xây dựng cho mình một cơ ngơi vững chắc, mình cũng vậy. Ước mơ nhỏ bé thống trị thế giới của tớ đang trở thành hiện thực cậu ạ grin emoticon . Hiện tại tớ đang giữ cương vị làm Bộ trưởng Bộ Quốc Phòng kiêm Bộ trưởng Bộ Giáo Dục và đang mon men đến ghế Chủ Tịch Nước. Nếu cậu đang thắc mắc tại sao tớ đẹp trai ,thông minh lại đa tài thì đây chính là bí mật không thể bật mí pacman emoticon À mà cậu đã lấy ck chưa ? Hình như là chưa hả .Tớ thì chủ nhật tuần này lấy vợ thứ 20 rồi, cô ấy 18 tuổi, là người mẫu anh , xinh lắm . À hôm trước ngày 29 tháng 4 Nhi đạp xích lô sang nhà tớ để báo về ngày họp lớp. Đang lắm việc nhưng cứ nghĩ đến việc gặp lại các bạn và ôn lại kỉ niệm xưa thì mình gấp luôn quyển sách "Thôn tính nước Mỹ và trở thành bất tử" nhảy lên xích lô Nhi đèo đến lớp. Ôi ! Hôm nay mới có cơ hội ngắm nhìn con đường đến trường mà ngày xưa mình vẫn đi học.
Đường được làm mới hoàn toàn, những hàng cây phượng vĩ tỏa bóng xanh rờn, bông hoa phượng đỏ tỏa sắc dưới ánh nắng chói chang. Ngắm nhìn mãi, tự nhiên cái cảm giác nôn nao bồi hồi của ngày đầu tiên đi học ùa về . Ôi ! Ngôi trường Hồng Bàng thân yêu gắn bó 3 năm cuối cấp của ta đã thay đổi quá nhiều.
Nhìn từ xa, trường Hồng Bàng trông nổi bật hẳn với những ngôi nhà xây san sát bên cạnh , trường sơn lại màu trắng của hòa bình của sự tự do và bình đẳng. Trường được mở rộng lan ra 5000m2, trên sân không có một mẫu rác nào cả
Thầy hiệu trưởng cho xây thêm 6 dãy nhà, mỗi dãy có 8 tầng, mỗi tầng được xây 5 phòng học. Ở hành lang mỗi phòng học đặt 5 chậu hoa hồng đỏ và trắng, bông hoa nở rộ làm tôn lên vẻ thanh tú của chậu hoa đúc từ bạch kim và đính kim sa phía dưới. Trường còn có sân bóng đá mini đủ rộng cho học sinh chạy vài chục vòng mỗi khi bị phạt. Một sân Golf với bãi cỏ xanh mướt như trong tác phẩm " Cảnh ngày xuân" , trích từ Truyện Kiều của Nguyễn Du, đặc biệt là bể bơi sâu 25m thách thức giới hạn của bất cứ vận động viên nào trên thế giới. Mỗi dãy nhà có một khu vui chơi để giải tỏa tâm lý và stress của hoc sinh mỗi khi bị căng thẳng. Khu căng tin của trường bây giờ bây giờ đc xây lại, đổi tên thành :" Thiên đường ẩm thực " có từ những món đơn giản như Bánh đa, phở cuốn đến những món đặc biệt như Thịt sư tử quay cả con nhồi trứng cá hồi và rắc 2 cây vàng bốn số 9 ăn đc
😁😁. Ở mỗi dãy nhà đều có thang máy cho học sinh leo lên đỡ mỏi chân. Trong thang máy luôn có 1 chiếc Tủ lạnh chứa thức ăn cho hsinh ăn trong khi đến lớp. Điều đặc biệt nhất là tất cả đều miễn phí. Ghé thăm 1 phòng học tớ thấy trang thiết bị ngày càng hiện đại. Phòng có 3 chiếc điều hòa, bàn ghế đc làm từ gỗ Lim ngìn năm tuổi với chiều rộng chưa từng có , chiều sâu cậu chưa từng gặp
Ở cuối lớp là 1 chiếc tủ cho học sinh chứa đồ, mỗi học sinh được phát cho một chiết Ipad đính chi chít kim cương và một chiếc IPhone 18 được làm từ vàng ròng. Phát triển hiện đại là vậy nhưng học sinh trong trường vẫn chăm ngoan học hành mà không hề lơ đãng, ở khuôn viên trường vẫn có những cây xanh tốt. Từ cây rau ngót tới cây ăn thịt người thải ra kim cương giúp học sinh phát triển bộ mon sinh học. Thấy trường mình phát triển như vậy mà tớ cũng thấy cui cui vì chính nhờ dự án chi 200 ngìn tỷ cho giáo dục nước nhà mà tớ thực hiện mà trường ta mới đẹp và chất lượng tốt như vậy.
Mặc dù mọi thứ thay đổi quá nhiều trong 20 năm nhưng ngôi trường và những kỉ niệm vẫn ùa về trong tâm trí tớ
Đang rảo bước trên sân trường rát bạch kim thì bổng nghe gọi : " Khang đẹp trai ơi ". Oppa".... " my Idol """ thoạt đầu cứ tưởng là fan hâm mộ của mình, nhưng nhìn kỹ thì mới biết là toàn bọn lớp mình.
Trời ơi ! thằng Thu béo ngày xưa bgio đang làm phụ hồ ở trường mầm non sao sáng . nhìn mà mất hết cảm tình, thằng Đức, Thịnh, Phụng, Hạnh, Diễm ngày xưa học giỏi lắm lúc ra trường bọn nó cũng thành lập cty . Ban đầu làm ăn phát đạt lắm nhưng về sau mình ghét, mình cắt hết vốn rồi..đâm ra cả lũ phải vượt biên trốn nợ. Trông cũng khổ thân nhưng mà thôi kệ.
À, cậu nhớ Nguyệt ngày xưa gầy còm không ?? .. bgio lớn lắm 1m70 rồi làm siêu mẫu cho cty con của tớ, vẫn dể thương như ngày nào. Thu vưa bay từ Los Angeles trở về, nghe đồn nó là Tú Bà buôn người từ bên ấy về đây, thế mà ko bị phát hiện... tài thật.
Đúng rồi, còn con Nhi nữa , ngày xưa cao ráo ,xinh gái là vậy nhưng do hay " ăn mảnh " nên không lớn được phân nào.
Cường bgio nổi tiếng lắm, làm đầu gấu ở Hải Phòng biệt danh là " Cường lồi " . đi đến đâu ngta cũng kiêng nể.
Đang nói chuyện thì nghe tiếng cô Như : " Khang, .... em về rồi đấy à ? Em dẫn theo bọn nào đây ?? Quay lại, thấy cô Như mỉm cười rơi nước mặt chạy đến ôm mình ... Nghe cô kể Phi và Dũng đều lấy vợ rồi , vợ chúng nó xinh lắm . Cô Như đã được bế cháu rồi . Nói chuyện với cô một lúc mà thấy cô hiền hẳn đi ,không như dạo trước. Cả lũ dẫn cô đi chuỗi nhà hàng 18 sao của Nguyễn Hạnh mở. Nói chuyện mãi đến lúc cô phải về, mn đều ứa nước mắt mà tạm biệt cô. Bươc đến cổng trường thì găp cô Hải, cô ko khóc mà mỉn cười chào đón bọn tớ. Con Bông nhà cô ấy lớn rôi , xinh lắm, xinh gần bằng vợ tớ luôn , có con rồi. Bọn tớ bề nhà cô ăn bữa nữa mới đứa nào về nhà đứa nấy
Thời gian trôi qua nhanh thật đấy ! Cũng đã lâu rồi cậu chưa về, khi nào ra tù nhớ về đây chơi nhé
... rồi chúng mình cũng hẹn với các nạn vào một ngày đẹp trời. Lúc đấy chúng mình chắc cũng phải 50 tuổi rồi, nhưng tớ vẫn sẽ đợi cậu về để thấy sự đổi mới của trg ta.
Mong cậu sớm ra tù
Bạn gần thân

Khang